Phỏng vấn người đàn ông đã trở thành huyền thoại tại Atletico Madrid

Diego Pablo Simeone – người biến Atletico Madrid từ một đội bóng mong manh trở thành đối thủ đáng sợ trên khắp châu Âu, bất chấp cái bóng của Real Madrid và Barcelona. Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu một chút về thời thơ ấu của vị HLV tài ba này nhé!
Khi còn nhỏ, ông đã từng nghĩ mình sẽ làm gì khác hơn là trở thành cầu thủ không? Ví dụ như trở thành cảnh sát, giáo viên, bác sĩ hoặc lính cứu hỏa?
 
Sự thật là không. Tôi chỉ có một mong muốn duy nhất là trở thành cầu thủ. Khi còn là cậu bé, mỗi khi rời khỏi trường học tôi đều nôn nóng chạy đến quảng trường để chơi bóng. Đường phố chính là sân bóng và cột điện là khung thành. Tôi luôn mơ mộng mình là cầu thủ và năm 8 tuổi tôi đã đến Estrella de Oro. Sau đó 1 năm, năm 1979, tôi đến Velez và chơi bóng ở các cấp độ trẻ. Tôi vẫn nhớ từng đôi giày mình từng đeo lúc đó. Tuổi thơ của tôi chỉ có bóng đá, bóng đá và bóng đá.
 
Ông quả thực không có trò chơi nào khác sao?
 
Hãy nghe những gì tôi kể và bạn sẽ biết tại sao. Ngay từ khi bé tí, tôi đã bị người ta kỳ thị như một “Rastus” (từ xúc phạm người Mỹ gốc Phi). Tôi không có nhiều cơ hội giải trí như trẻ em bình thường khác.
 
 
Tham gia lò đào tạo bóng đá từ nhỏ, ông có cảm thấy mình mất mát cái gì đó sau thời niên thiếu hay không?
 
Không hề, cho dù sự thật là tôi khá tách biệt với bạn bè. Ví dụ như hồi tham gia chuyến ngoại khóa lớp 7, tôi đã ở một mình. Hôm đó là thứ 7, trong khi bạn bè đều hào hứng với chuyến đi thì tôi lại muốn chuẩn bị cho trận đấu vào chủ nhật. Tôi luôn làm những gì tôi thích và đó là lý do tôi không bao giờ cảm giác mình đang cố gắng quá sức giống như người ta thường nói. Thời đó, tôi luôn buồn muốn chết nếu trời đổ mưa vào thứ 7, bởi lẽ nó có nghĩa trận đấu ngày hôm sau sẽ bị hoãn lại vì mặt sân lầy lội. Đầu óc tôi quả thật chỉ có bóng đá.
 
Một trong những giải đấu ông xem đầu tiên là World Cup 1978 khi ông mới 8 tuổi. Ông thậm chí đã nói rằng ông thích Pasarella ngay từ dáng đi?
 
Vâng, tôi quan sát mọi thứ, ngay trên khuôn mặt các cầu thủ, tôi cũng cố nhìn từng chi tiết. Tôi luôn quan sát tất cả trong cuộc sống. Cách tốt nhất để học hỏi là quan sát và lắng nghe. Gia đình dạy tôi biết cách lắng nghe. Tôi thực sự rất thích Pasarella bởi lẽ đơn giản, tôi thích và ngưỡng mộ những người có cá tính. Khi nói về các thủ lĩnh, bạn sẽ thấy họ toát ra khí chất lãnh đạo ngay từ cách đi đứng, di chuyển. Hình ảnh Argentina ở World Cup 1978 in đậm vào tâm trí tôi – đội trưởng Pasarella bước ra khỏi đường hầm, lạnh lùng cao ngạo mà vẫn có cái gì đó rất tình. Và bạn thấy khuôn mặt của các cầu thủ khi đó, họ là đàn ông thực sự. Có những người mới chỉ hơn 20 nhưng đã thể hiện rất đàn ông. Tôi thích xem những cử chỉ như vậy.
 
Vậy ai là người có ảnh hưởng nhiều nhất với ông?
 
Có lẽ là cha tôi. Ngoài vai trò một người cha, ông ấy còn là người hướng dẫn tôi rất nhiều thứ trong cuộc sống. Tuy vậy, tôi cũng học hỏi từ rất nhiều người, từ mẹ cho đến chị gái. Ngay lúc này tôi đang học hỏi từ chính những đứa con của mình. Tôi muốn học hỏi đến chết thì thôi, đó là những gì tôi luôn nghĩ.